THANH XUÂN CỦA TÔI
THANH XUÂN GỬI LẠI NƠI “ĐẦU SÓNG”: HƠN 20 NĂM MỘT CHẶNG ĐƯỜNG KIÊN TRINH Có những cánh cổng mở ra một nghề nghiệp, nhưng cũng có những cánh cổng mở ra cả một cuộc đời. Hơn hai mươi năm trước, tôi bước qua cổng Bệnh viện Từ Dũ với chiếc áo blouse trắng tinh khôi và một trái tim đầy ắp những mộng mơ của tuổi trẻ. Ngày ấy, tôi cứ ngỡ nghề hộ sinh chỉ đơn thuần là đón những mầm sống chào đời, là tiếng khóc thiêng liêng trong phòng sanh yên tĩnh. Nhưng rồi, định mệnh đã dẫn lối tôi đến với Khoa Khám bệnh – nơi được ví như “mặt tiền” đầy nắng gió, nơi áp lực luôn trực chờ và cũng là nơi tôi gửi lại trọn vẹn thanh xuân của mình. Hơn hai thập kỷ "làm dâu trăm họ" Nếu ai đó hỏi về nhịp sống của "đầu sóng ngọn gió", hãy thử một lần đến với Khoa Khám bệnh vào lúc bình minh chưa kịp rạng. Khi thành phố còn ngái ngủ, nơi đây đã hối hả những dòng người nối dài. Âm thanh của Khoa Khám bệnh không phải là bản nhạc êm dịu. Đó là: - Tiếng loa gọi tên vang lên dồn dập.
- Tiếng bước chân vội vã trên hành lang dài hun hút.
- Và cả những tiếng sụt sùi của những người mẹ vượt đường xa, mệt mỏi chờ đợi một tia hy vọng.
Tất cả tạo nên một áp lực vô hình, đè nặng lên đôi vai của những người mặc áo trắng. Thế nhưng, chính trong sự hối hả ấy, tôi nhận ra giá trị của sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn. "Làm dâu trăm họ" ở đây không chỉ là hoàn thành chuyên môn, mà là học cách lắng nghe từng nỗi đau, xoa dịu từng sự lo âu bằng một nụ cười hay một lời hỏi han kịp lúc. Thanh xuân là sự lựa chọn Nhìn lại chặng đường hơn 20 năm, tôi không thấy sự tiếc nuối. Dẫu đôi chân có mỏi vì những ca trực dài, dẫu đôi mắt có thâm quầng vì những sớm mai bận rộn, nhưng đổi lại là sự tin tưởng trong ánh mắt của bệnh nhân, là niềm hạnh phúc khi được là người đầu tiên nắm lấy những bàn tay đang run rẩy vì lo sợ. Nghề hộ sinh tại Khoa Khám bệnh đã dạy tôi rằng: Hạnh phúc không chỉ nằm ở khoảnh khắc đứa trẻ chào đời, mà còn nằm ở hành trình nâng đỡ những người mẹ ngay từ những bước chân đầu tiên họ tìm đến bệnh viện. Gửi những ai đang miệt mài với nghề y, và gửi chính tôi của những ngày mới vào nghề: Thanh xuân của chúng ta không hề lãng phí. Nó đã được dệt nên bởi sự tận tâm, lòng can đảm và tình yêu thương vô bờ bến dành cho những người phụ nữ – những người mẹ vĩ đại.
THANH XUÂN GỬI LẠI NƠI “ĐẦU SÓNG”: HƠN 20 NĂM MỘT CHẶNG ĐƯỜNG KIÊN TRINH
Có những cánh cổng mở ra một nghề nghiệp, nhưng cũng có những cánh cổng mở ra cả một cuộc đời. Hơn hai mươi năm trước, tôi bước qua cổng Bệnh viện Từ Dũ với chiếc áo blouse trắng tinh khôi và một trái tim đầy ắp những mộng mơ của tuổi trẻ.
Ngày ấy, tôi cứ ngỡ nghề hộ sinh chỉ đơn thuần là đón những mầm sống chào đời, là tiếng khóc thiêng liêng trong phòng sanh yên tĩnh. Nhưng rồi, định mệnh đã dẫn lối tôi đến với Khoa Khám bệnh – nơi được ví như “mặt tiền” đầy nắng gió, nơi áp lực luôn trực chờ và cũng là nơi tôi gửi lại trọn vẹn thanh xuân của mình.
Hơn hai thập kỷ "làm dâu trăm họ" Nếu ai đó hỏi về nhịp sống của "đầu sóng ngọn gió", hãy thử một lần đến với Khoa Khám bệnh vào lúc bình minh chưa kịp rạng. Khi thành phố còn ngái ngủ, nơi đây đã hối hả những dòng người nối dài.
Âm thanh của Khoa Khám bệnh không phải là bản nhạc êm dịu. Đó là:
- Tiếng loa gọi tên vang lên dồn dập.
- Tiếng bước chân vội vã trên hành lang dài hun hút.
- Và cả những tiếng sụt sùi của những người mẹ vượt đường xa, mệt mỏi chờ đợi một tia hy vọng.
Tất cả tạo nên một áp lực vô hình, đè nặng lên đôi vai của những người mặc áo trắng. Thế nhưng, chính trong sự hối hả ấy, tôi nhận ra giá trị của sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn. "Làm dâu trăm họ" ở đây không chỉ là hoàn thành chuyên môn, mà là học cách lắng nghe từng nỗi đau, xoa dịu từng sự lo âu bằng một nụ cười hay một lời hỏi han kịp lúc.
Thanh xuân là sự lựa chọn Nhìn lại chặng đường hơn 20 năm, tôi không thấy sự tiếc nuối. Dẫu đôi chân có mỏi vì những ca trực dài, dẫu đôi mắt có thâm quầng vì những sớm mai bận rộn, nhưng đổi lại là sự tin tưởng trong ánh mắt của bệnh nhân, là niềm hạnh phúc khi được là người đầu tiên nắm lấy những bàn tay đang run rẩy vì lo sợ.
Nghề hộ sinh tại Khoa Khám bệnh đã dạy tôi rằng: Hạnh phúc không chỉ nằm ở khoảnh khắc đứa trẻ chào đời, mà còn nằm ở hành trình nâng đỡ những người mẹ ngay từ những bước chân đầu tiên họ tìm đến bệnh viện.
Gửi những ai đang miệt mài với nghề y, và gửi chính tôi của những ngày mới vào nghề: Thanh xuân của chúng ta không hề lãng phí. Nó đã được dệt nên bởi sự tận tâm, lòng can đảm và tình yêu thương vô bờ bến dành cho những người phụ nữ – những người mẹ vĩ đại.

Nhận xét
Đăng nhận xét